trang chủ Bài chọn lọc Hành trình phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya của một cô gái Việt

Hành trình phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya của một cô gái Việt

52 min read
Chức năng bình luận bị tắt ở Hành trình phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya của một cô gái Việt
0
1
Dãy Himalaya

“Người lên trời, ôi Hy Mã Lạp Sơn”. Câu thơ thể hiện khát vọng cháy bỏng chinh phục dãy Himalaya của tôi.

7 năm trước, sau khi lên đỉnh Fansipan và kinh ngạc về khả năng của chính mình, tôi nghĩ ngay đến Everest, đến dãy Himalaya… Rồi ngày đó đã đến…

Nhắc đến việc trekking và leo núi ở Nepal cho những người nghiệp dư, cái tên Everest Base Camp dường như quá nổi tiếng và quen thuộc với mọi người.

Nhưng khi tôi phát hiện ra và nhận được lời khuyên, tôi đã chọn Annapurna Circuit. Vào thời điểm đặt tour, nhận được thông báo rằng đoàn chỉ có một bạn nữ, tôi đã do dự một lúc lâu… và sau đó quyết định mang ba lô lên và đi.

Hà Nội – Kathmandu – Chamje

Sau 12 giờ, tôi đến sân bay Tribhuvan ở Kathmandu, Nepal vào lúc nửa đêm và mất thêm một giờ để xếp hàng để lấy visa được đặt trực tuyến trước.

Tôi đến sân bay Tribhuvan ở Kathmandu lúc nửa đêm./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Tôi đến cửa sân bay, tài xế taxi của địa điểm du lịch dẫn tôi đến chiếc xe cũ, lấy ra những bông hoa cúc đỏ và cam, vui vẻ đeo lên cổ hành khách và nói: Chào mừng bạn đến Nepal!

Sau một đêm nghỉ ngơi tại khách sạn, sáng hôm sau, tôi bắt đầu di chuyển từ Kathmandu đến Chamje.

Kathmandu – Chamje (1.430 m):

Để đến Chamje, tôi phải đi 2 chặng. Giai đoạn đầu tiên từ Kathmandu đến Besisahar. Trên chiếc xe buýt địa phương theo xe khách của tôi trở về nhà khoảng 15 năm trước, điều đó không tệ lắm, đứa con nhỏ của tôi đã cùng nhau hào hứng: Chỗ ngồi êm và yên tĩnh hơn ghế máy bay!

Điểm dừng chân ở Besisahar khá nhộn nhịp du khách./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Điểm dừng tại Besisahar khá bận rộn. Ở đây, mọi người phải di chuyển bằng xe jeep đến Chamje.

Trời dần tối, đường khó khăn, tài xế vẫn nhắn tin, gọi điện, nói chuyện như thường lệ. Mỗi khi tôi làm điều đó, tôi dừng trái tim của tôi.

Chamje – Bagarchhap – Chame – Pisang

Từ Chamje, chuỗi hành trình leo núi dài hạn thực sự bắt đầu. Tôi hơi lo lắng, hồi hộp, tôi không biết sức mình sẽ đi được đến đâu.

Chamje – Bagarchhap (2.160 m):

Khác hẳn cái vẻ hoang tàn, bụi bặm, luộm thuộm trước đó, quãng đường di chuyển này khung cảnh tuyệt đẹp. Ngôi làng nhỏ xinh đẹp với chỗ ở đầy màu sắc. Con đường mòn theo một dòng sông, ở cả hai bên, những ngọn núi và những thảm cỏ tươi tốt. Thời tiết đẹp, nắng chang chang và lạnh.

Tôi kiệt sức vào buổi sáng đầu tiên. May mắn thay, khi con đường dễ dàng hơn, sức khỏe của tôi ngay lập tức hồi phục. Kể từ đó, tôi luôn bị ám ảnh bởi việc leo trèo liên tục. Nhỏ đi cùng tôi ổn hơn nhiều, luôn đi nhanh hơn, đều hơn và không hề kêu mệt.

Dãy Himalaya
Tôi luôn bị ám ảnh bởi những đoạn leo lên liên tục./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Bữa trưa hôm đó đến trong niềm vui vỡ òa sau gần 5 giờ đi bộ dài. Trời mưa tự nhiên, nhỏ hơn, dừng hẳn.

Sau bữa trưa, cả nhóm tiếp tục khoảng nửa tiếng, đến một ngôi làng nhỏ, Nir (người dẫn đoàn) nói: “Ở đây, chúng ở đây tối nay.”

Mặt tôi sững sờ một giây và nhảy lên sung sướng.

Bagarchhap – Chame (2.630 m):

Bagarchhap, buổi sáng sớm, những ngọn núi tuyết trắng sáng với ánh sáng vàng ngay bên ngoài khung cửa sổ. Vào buổi chiều của Chame, tôi nhìn lại và vẫn thấy tuyết và tuyết phát sáng dưới ánh nắng chạng vạng.

Hôm đó, tôi đi qua con đường xuyên rừng, một ngôi làng có cánh đồng tam giác mạch tuyệt đẹp như ở Hà Giang …

Dãy Himalaya
Đường trek tuyệt đẹp mà tôi đã đi qua./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

vào buổi tối, Chame rất lạnh. Mọi người dọa mấy hôm nữa lên cao còn lạnh kinh khủng hơn nhiều. Mọi người có vẻ ái ngại khi tôi bảo họ bỏ áo phao ở nhà vì vali quá chật.

Đêm đó, tôi ngủ ngon lành trong bộ quần áo giữ nhiệt.

Chame – Upper Pisang (3.300 m):

Con đường từ Chame đến Pisang đông đúc như một lễ hội. Khung cảnh thiên nhiên chặng này bắt đầu hùng vĩ hơn với một bên là núi đá, một bên vực sâu. Con đường khá dễ đi và ngắn, vì vậy tôi đã đến Thượng Pisang từ rất sớm.

Sau bữa tối, Nir nói về hành trình của ngày mai với một biểu hiện nghiêm túc: Một là chọn một con đường dễ dàng, chỉ mất 4 giờ và chọn một hướng khó khăn và dài gấp đôi, nhưng đẹp.

Dãy Himalaya
Đường từ Chame đi Pisang bắt đầu hùng vĩ hơn./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Tôi và nhỏ đi cùng quyết định đi con đường đẹp và đi ngủ rất sớm. Lần đầu tiên trong hành trình của mình, tôi phải chuẩn bị cho một giấc ngủ trọn vẹn, hy vọng sẽ có một đêm ngon giấc để có được sức mạnh cho ngày hôm sau nhưng cuộc sống không như một giấc mơ ….

Pisang – Manang – Shree Khara – Trại căn cứ Tilicho

Vài ngày trước, tôi phải thức dậy vào giữa đêm để tháo tất, và áo của tôi nóng, nhưng đêm qua có thêm một miếng vá cách nhiệt vẫn còn lạnh.

Pisang – Manang (3.500 m):

Từ Pisang đến Manang, độ cao chỉ 200 m, nhưng phần đầu tiên chủ yếu là đi xuống, và sau đó là lên không tưởng. Toi phải lết từng bước chân, thở không ra hơi, nhỏ đi cùng liên tục nhắc: Cứ từ từ, chậm thôi, nhưng chắc!

Cảnh đẹp khỏi nói, những giây phút đứng lại ngắm núi non, tôi đều thở phì phò. Thế mà, bản thân vẫn phải cố lấy hết sức bình sinh giơ máy ảnh lên chụp lia lịa rồi lại nhanh chóng cắm mặt đi, không dám đứng lại lâu.

Con đường thật kinh hoàng vào buổi sáng kết thúc. Mắt tôi sáng lên khi thấy những ngôi nhà trong làng sẽ dừng lại để ăn trưa. Lúc 12 giờ, sau gần 6 giờ, chúng tôi cũng ngồi vào bàn ăn.

Con đường buổi chiều bằng phẳng và thoải mái. Phong cảnh xung quanh mỗi bước đẹp hơn. Điều khó chịu nhất là bụi. Gió nhẹ là bụi, nhấc bước chân lên, đặt bước chân xuống bụi, chỉ là bụi … Đôi khi một chiếc xe jeep chạy qua như một cơn ác mộng.

Càng về chiều, nắng bớt gắt hơn và chuyển màu đỏ cam. Thủ phủ Manang đang dần gần ngay trước mắt. Đường đi vẫn thấy dễ dàng. Giữa lúc tâm hồn tôi đang phơi phới, đập vào mắt ngay trước lối cổng tiến vào Manang, phía bên trái là cánh đồng cỏ đẹp như tranh vẽ.

Dãy Himalaya
Cảnh xung quanh mỗi bước lại thấy đẹp hơn./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Mặc dù Nir đã vào làng. Tôi nghĩ bụng: 4h vẫn còn sớm. Tại sao lại để một nơi đẹp như vậy khi không có lý do?

Tôi ở đó gần một tiếng đồng hồ dưới nắng nóng, trong cơn gió ào ạt, trong vùng lạnh lẽo, cho đến khi hình ảnh Nir chạy ra và vẫy tay.

Manang nhộn nhịp hơn, đầy hàng hóa. Mọi người sẽ thường ở đây 1 ngày trước khi tiếp tục hành trình.

Manang – Shree Khara (4.060 m):

Khoảng cách hôm nay là khoảng 4 đến 5 giờ leo núi, tôi được cảnh báo là nên đi nhanh vào buổi sáng vì sợ đi muộn đến Shree Khara sẽ không thể đặt phòng nghỉ ngơi. Shree Khara là điểm dừng chân qua đêm trên con đường từ Manang đến hồ Tilicho nổi tiếng và trở về từ Tilicho.

Với nỗi sợ phải ngủ trong căn lều băng giá, cả nhóm đi băng, hướng về phía Shree Khara trong gần 4 giờ. Tuy nhiên, mình tính không bằng trời tính, tất cả các nhà nghỉ đều hết phòng.

11:30 Nir thông báo: Chỉ còn cách đi tiếp 20 phút nữa, có một nơi để ở, có thể sẽ còn chỗ.

Hẳn là lúc đó nhìn thê thảm lắm, Nir mới phải đề nghị mang nốt balo cá nhân mình đang đeo. Trước đó, mình từng đùa với nhỏ đi cùng: Không biết cái cảm giác đi mà không phải mang vác gì nó như thế nào nhỉ?, rồi tưởng tượng cảnh đó với những bước đi kiểu thần tiên phiêu bồng.

Dãy Himalaya

Dãy Himalaya
Quãng đường chạy đua để dành giật chỗ ngủ./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Bây giờ được mang hộ ba lô, chân tôi vẫn nặng trĩu. Lúc gần đến nơi, Nir phải vọt lên trước, sau đó đón 2 đứa mình với chiếc chìa khóa cuối cùng chỗ nghỉ duy nhất còn lại.

Tại đây, tôi chính thức trải nghiệm những khó khăn về điều kiện sống mà những người trước kể lại, phải trả tiền cho wifi, nước nóng. Thỉnh thoảng, các đoàn sau đến, đi vào và đi ra ngoài vì toàn bộ nơi này đã hết phòng, tôi thấy mình đã may mắn như thế nào!

Shree Khara – Trại căn cứ Tilicho (4.140 m):

Con đường ngày hôm đó là hành trình nguy hiểm nhất. Con đường đi qua những dốc đá dốc với lối đi chỉ có thể đặt vừa 1 bàn chân, những viên đá lớn và những viên đá nhỏ có thể tự nhiên lăn xuống bất cứ lúc nào.

Thỉnh thoảng, tôi  như người bị điếc và không sợ súng, nín thở, giơ máy ảnh lên và bị Nir la mắng ngay lập tức. Mãi đến ngày hôm đó, cây gậy leo núi của tôi mới được mang ra. Vì vậy, thế mới biết chân của tôi mạnh như thế nào.

Đến Tilicho Base Camp giữa trưa với sự phấp phỏng tìm phòng, mình thở phào khi biết vẫn còn cơ hội được ngủ chăn ấm nệm êm. Nir trố mắt khi mình nhờ hỏi chỗ tắm gội, kiểu: Có thật là mày muốn tắm gội ở độ cao này không?.

Dãy Himalaya

Dãy Himalaya
Cung đường hôm đó là cung đường nguy hiểm bậc nhất cả chuyến trek./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Phòng tắm nhỏ xíu, sạch sẽ và thô sơ nhất. Nó được bao bởi gỗ, lơ lửng ở độ cao hơn 4.000 m, bên trong chỉ có 1 binh nước nóng, xô và ca.

Cứ lo càng lên cao càng thiếu thốn, sơ sài, nhưng rõ ràng, chỗ ở với mình đến thời điểm đó là xịn nhất, sạch nhất. Phòng có 2 giường, nhỏ đi cùng nhường một chỗ cho Nir và Kurma không có chốn ngủ. Bốn đứa chìm vào giấc mộng ấm áp rất nhanh.

Trại căn cứ Tilicho – Hồ Tilicho – Shree Khara – Yak Khara

Đừng nhìn lên! là câu tôi nghe nhiều nhất sáng hôm đó.

Trại căn cứ Tilicho – Hồ Tilicho (4.919 m):

Một ngày lạnh kinh hoàng. Nữ hoàng băng giá đã đến thăm trại căn cứ Tilicho. Sáng hôm đó, vòi không thể chảy. Sương giá đóng băng trắng dọc đường ngay cả khi mặt trời ở trên đỉnh đầu.

Đó cũng là sự thay đổi độ cao lớn nhất trong hành trình. Thông thường một ngày chỉ từ 300-500 m, nhưng ngày đó, tôi đã đi tới gần 1.000 m. Khi bạn vượt qua giai đoạn này một cách an toàn mà không có dấu hiệu sốc độ cao, bạn sẽ đến được Thorong La.

Dãy Himalaya
Một ngày lạnh kinh hoàng./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya
Mỗi khi tôi đứng lại, hít một hơi ngắn, nhìn lên, tôi luôn thấy nhóm phía trước mình ở tít phía trên và không có dấu hiệu của điểm kết thúc.

Ngày hôm đó là một bài kiểm tra quan trọng để biết bạn sẽ tiếp tục hay quay lại bằng trực thăng. Chân lỏng lẻo nhưng vẫn bước đi. Vấn đề lớn nhất lúc đó là hơi thở. Không khí mỏng, tôi phải quấn khăn trước mũi để giảm cảm lạnh khi hít vào.

Vào lúc đó, lần đầu tiên tôi đã hoài nghi về Tilicho: Có đáng không? Sau đó tôi nhìn xung quanh, có nhiều người ở trên và cũng có nhiều người phía sau tôi. Họ cũng mệt mỏi. Họ cũng đang cố gắng. Và họ luôn bước đều. Phía xa là đôi vợ chồng già. Họ chậm hơn và vẫn đi từng bước.

Hồ Tilicho được bao quanh bởi những ngọn núi màu xám. Đứng cạnh đỉnh Tilicho, tuyết trắng phủ quanh năm, màu xanh của hồ trở nên nổi bật và làm hài lòng vô cùng những người đã từng bước đi bộ tại đây.

Mọi người đều vui mừng, ngưỡng mộ, hạnh phúc, thành quả của tạo hóa mà cứ như kiệt tác của chính mình vừa làm ra. Và mình thề, chỉ ở nơi đó mới có ly trà gừng mật ong nóng ngon nhất trên đời.

Hồ Tilicho – Trại căn cứ Tilicho – Shree Khara:

Khoảng 11 giờ sáng, tôi bắt đầu trở về Trại căn cứ Tilicho. Cuộc hành trình hôm nay dài hơn bình thường vì trở về Shree Khara vào buổi chiều. Tôi vừa đi xuống nên tâm trạng tôi đã thoải mái hơn.

Dãy Himalaya
Mình thề, chỉ ở nơi đó mới có ly trà gừng mật ong nóng ngon nhất trên đời./phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Nếu tôi mất khoảng 3 giờ để leo lên thì chỉ mất 1 giờ 45 phút để xuống. Trên đường đi, lần đầu tiên Kurma phải đuổi theo tôi và hai người kia bị lạc phía sau.

Ăn trưa ở Tilicho Base Camp xong, chúng tôi lại theo con đường nguy hiểm để về Shree Khara. Qua mỗi lần đá lăn, trượt và những lượt người đi qua, con đường lại có dáng vẻ mới. Tốc độ đi thần tốc của tôi vẫn được duy trì trong buổi chiều.

Khi tôi trở về, tôi nhận thấy thung lũng bên dưới với những lùm cây đỏ và xanh. Trong một khoảnh khắc im lặng, tôi ngồi yên và không di chuyển trong khoảng 30 phút cho đến khi cái lạnh thấm vào người mới vào phòng.

Thật tự nhiên khi tôi quyết định nghe nhạc Việt Nam, vừa nghe vừa hát theo như lâu rồi không được nghêu ngao, đến bài Ba kể con nghe, tự nhiên nằm khóc thút thít. Thấy mệt, thấy nhớ nhà, nhớ quê, tủi thân…

Shree Khara – Yak Khara:

Đó là một ngày rực rỡ, lãng mạn, phiêu lưu khiến tôi mê mẩn, say sưa. Băng qua những ngọn núi với những bụi cây xanh, đỏ, tím, vàng, đôi khi tôi thấy những đàn cừu, những ngôi nhà bỏ hoang và những thành quách bị lãng quên.

Dãy Himalaya
Đó là 1 ngày thu rực rỡ, lãng mạn, phiêu bồng làm Mai mê mải, say sưa./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Không dưới 100 lần Mai đã giãy ra như muốn ăn vạ: I just wanna stay here forever. This is my kingdom! (Tôi chỉ muốn ở đây mãi mãi. Đây là vương quốc của tôi!).

Ledar – Thorong High – Muktinath – Thorong La

Đến Thorong High có phải với tay là chạm đến trời?

Ledar – Thorong High (4.600 m):

Bắt đầu tiến dần đến Thorong La, độ khó của đường đi ngày càng tăng dần. Ở Ledar, trưa đó trời nắng chang chang, mình hí hửng mang áo khoác ra giặt, ai dè phơi rồi nó bị đóng băng.

Dãy Himalaya
Đường đến Thorong High camp có phải với tay cái là chạm đến giời rồi ko???/ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Cơn sốt và đau đầu xuất hiện sau khi đến Thorong High. Khi tôi hôn mê, tôi cầu nguyện cho sức mạnh trở lại vào buổi sáng hôm sau. Khoảng 4 giờ, mọi người gọi lên, nói đẹp. Làm nhiều viên thuốc hơn, tôi cố bò ra khỏi giường và đi theo.

Trời lạnh nhưng tôi thấy thoải mái hơn nhiều. Cảm giác ốm đau bỗng đâu bay biến. Mai lại ngụp lặn trong cái hùng vĩ của núi đồi ở độ cao trên 4.000 m và chờ cơm tối.

Dãy Himalaya
Con đường ngoằn ngoèo kia lúc đó đâu biết chính là con đường phải rọi đèn pin để dò từng bước đi trong cái lạnh tưởng chết người. / phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Thorong High – Muktinath:

Ngày cuối cùng của hành trình dài nhất, cao nhất, lạnh nhất và cần khởi hành sớm nhất. Nếu muộn hơn, gió to có thể gây ít nhiều ảnh hưởng khi lên đến độ cao trên 5.000 m.

Bữa sáng cho ngày đặc biệt này là 2 quả trứng luộc, súp nấm và nước chanh mật ong. Tôi không có lựa chọn nào khác khi tôi phải ăn lúc 3-4 giờ sáng để lấy năng lượng.

Bữa sáng cho ngày đặc biệt./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Sau khi chuẩn bị cẩn thận, đảm bảo không có lỗ mở nào ngoại trừ mắt. Ba lô, đèn khò trên đầu, tôi và các đội khác bắt đầu và biến mất dần trong đêm của dãy Hy Mã Lạp Sơn đầy sương mù. ..

Muktinath – Thorong La (5.416 m):

7:00 sáng ở độ cao 5.416 m:

Chúng tôi vui vẻ nhảy lên nhảy xuống khi bắt gặp những lá cờ sáng quen thuộc. Quên đi cảm giác đau chân, tê, khó thở và sổ mũi, tôi nhanh chóng xếp hàng để đứng trước tấm biển “Chúc mừng cho sự thành công”.

Dãy Himalaya

Dãy Himalaya
Thorong La, Mai đã đến đây./ phiêu lưu đầy mạo hiểm trên dãy Himalaya

Tấm ảnh chụp ở đây giống như một chiến tích tự hào với mọi người khi đến đây. Người ta đứng im. Người ta nhảy lên. Người ta ngồi xuống. Người ta chạm vào. Người ta ôm nhau. Người ta hớn hở…

Một bác lôi ra từ balo tấm ảnh, chắc là của người vợ rồi cầm trước ngực. Phía trước bác, một người lạ rất cẩn thận, căn những góc chụp đẹp nhất.

Tôi chợt thấy nắng ấm, cốc trà nóng thơm lừng trong lòng bàn tay đã thôi run rẩy…

Thorong La, Mai đã đến đây.

Tác giả: Mai Trần

Tóm lược theo bài viết trên Zing.

Load More Related Articles
Thực hiện bởi odyssey
Thực hiện Bài chọn lọc
Đóng nhận xét

Đừng bỏ lỡ

Phiên chợ vùng cao Hà Giang rạng rỡ ngày đầu xuân

Nếu bạn có cơ hội đến Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, tham dự phiên vợ chợ xuân vùng cao và sống t…